No-Mind

January 17, 2009

“Tôi chỉ là một đứa bé” (phần 2)

Filed under: Kiến thức xã hội — HTQ @ 12:51 am

Vào tháng 9/ 1995, khi tôi sắp sửa bước vào năm học mới của lớp 8, mẹ tôi kéo tôi ra một bên để nói chuyện. Khi Tổ chức Giải phóng Trẻ em bắt đầu phát triển, nhà của chúng tôi bị các tình nguyện viên xâm chiếm, bọn trẻ ngủ khắp nơi trên ghế và sàn nhà, và chuông điện thọai reng bất kể giờ giấc. Mẹ tôi nói, “Không thể tiếp tục như vầy được. Chúng ta phải quay lại sống như một gia đình bình thường, sống cuộc sống bình thường.”

Nhưng làm cách nào tôi có thể từ bỏ một công việc khi mà tôi chỉ mới bắt đầu?

Ba mẹ đã gieo trong tôi niềm tin rằng những mục tiêu mà ta theo đuổi luôn đi cùng với những thách thức. Ba mẹ tôi luôn cổ vũ tôi thực hiện các mơ ước của mình, “thất bại duy nhất trong đời là khi con bỏ cuộc trước khi con thử.” Mà đây chính là những gì tôi đang làm, nhưng tôi đóan là ba mẹ không lường trước được những gì tôi và Marc sẽ làm với những bài học mà ba mẹ dạy.

Tôi xin mẹ cho tôi thời gian để suy nghĩ.
(more…)

January 16, 2009

Bài hay: Giữa đất và trời

Filed under: Vài suy ngẫm — HTQ @ 12:00 am

Tác giả: Cao Huy Thuần

Nguồn: đăng trên trang Tuần Việt Nam, thứ 6 11/7/2008

Hơi dài và không dễ đọc, cần tập trung tư tưởng khi đọc :-)

————-

Đọan tôi tâm đắc là đoạn kết mô tả cái khó, cái khổ của người tri thức chân chính.

Trích:

Và cũng như thế, hãy mở lòng chấp nhận cho người trí thức được “quá đặc biệt để làm cách mạng”. Trí thức là người mà chức năng là suy nghĩ chứ không phải hành động như người làm chính trị. Đừng cấm họ ray rứt. Không ray rứt thì không biết đặt lại vấn đề. Không đặt lại vấn đề thì không có tư tưởng. Có thể người trí thức sinh ra để làm phiền, để nói trái lại. Nhưng không có người nói trái thì làm gì có tranh luận, và không có tranh luận, làm sao trưởng thành? Mâu thuẫn là bệnh dằn vặt của người trí thức. “Quá dễ để chết vì mâu thuẫn hơn là sống với mâu thuẫn”, nhân vật Dora trong vở kịch nói như thế về người yêu của mình. Mâu thuẫn lắm khi dẫn đến ngõ cụt trong hành động, và không thiếu gì người trí thức đã bị chỉ trích là lừng khừng trong chiến tranh. Nhưng mâu thuẫn là quy luật của tiến hóa, là đòn bẩy của suy nghĩ. Hãy rộng lượng với họ: không thấy mâu thuẫn thì không rõ mọi tình huống, và ngay cả người đánh trận cũng phải được chỉ cho thấy chỗ sáng chỗ tối, chỗ yếu chỗ mạnh, chỗ được chỗ mất. Người trí thức không thích hợp để làm tay sai hoặc đề sai : họ chỉ có ý kiến để cho, có thể sai có thể đúng, nhưng họ thấy hai mặt. Mâu thuẫn là chỗ họ sống, chỗ họ chết, chỗ họ tự hào, chỗ họ hổ thẹn. Trong hai trường hợp điển hình mà tôi nêu trên đây, một người sống và im lặng trong mâu thuẫn, một người chết vì mâu thuẫn nổi loạn. Đừng tưởng người này sướng người kia khổ, người này thành công người kia thất bại: cả hai đều khổ, ngấm ngầm hoặc bùng nổ. Một người chọn chết trong lòng để sống. Một người chọn sống trong cái chết. Đừng hỏi ai đúng ai sai, nếu cách họ sống và cách họ chết đánh thức suy nghĩ của mọi người. Ai đánh thức, không cho xã hội ngủ, người ấy là trí thức, bất kể họ là ai. Bởi vì trí thức không có vai trò nào khác: họ là, và chỉ là, lương tâm của thời đại.

January 10, 2009

Vắt sức lao động trẻ em

Filed under: Việt Nam — HTQ @ 10:08 pm

Lọat bài phóng sự xã hội về đề tài: “Vắt sức lao động trẻ em”, đăng trên báo Tuổi Trẻ.

Kỳ 1: 18 giờ mỗi ngày ở xưởng may

Kỳ 2: “Doanh số” của mồ hôi và nước mắt

Kỳ 3: “Cò” và “sang tay”

Kỳ 4: Ông bà chủ

Kỳ 5: Về nhà

Kỳ cuối: Xử lý theo luật pháp

“Tôi chỉ là một đứa bé” (phần 1)

Filed under: Kiến thức xã hội — HTQ @ 12:02 am

Câu chuyn ca Craig: “Tôi ch là mt đa bé”

Nguồn: Chương 1, từ sách “Me to We: Finding Meaning in a Material World” của hai anh em Craig Kielburger and Marc Kielburger.

Suy cho cùng, con người không nên hỏi người khác ý nghĩa cuộc đời là gì mà phải tự mình đưa ra câu trả lời cho bản thân.

— Viktor E. Frankl

Đối với một số người, cuộc sống của họ thay đổi một cách chậm chạp, từ từ. Đối với một số khác, cuộc sống của họ thay đổi chỉ trong một tích tắc.

Giây phút đối diện với sự thật của tôi xảy ra vào một buổi sáng khi tôi mới 12 tuổi ngồi ăn tô ngũ cốc. Lúc đó tôi đang ngồi trong nhà bếp, miệng nhai nhóp nhép và sắp sửa vục đầu vào tờ báo hàng ngày để đọc mục chuyện tranh ưa thích nhất của mình. Xem truyện biếm họa là nghi thức không thể thiếu vào mỗi sáng của tôi. Nhưng sáng ngày hôm ấy, 19 tháng tư năm 1995, tôi không thể dời mắt khỏi trang đầu với dòng tin không thể không đọc: Đấu tranh chống nạn bóc lột sức lao động trẻ em, bé trai 12 tuổi bị giết chết.

Tôi đọc phần tiếp theo.

Islambad, Pakistan (Hãng tin AP). Khi Iqbal Masih được 4 tuổi, bố mẹ em bán em làm nô lệ để lấy không đầy 16 đôla. Sáu năm tiếp theo, hầu hết thời gian trong ngày em bị xích chặt vào một khung cửi dệt thảm, ngồi làm việc hết giờ này sang giờ khác. Khi em lên 12 tuổi, em được tự do và bắt đầu đi khắp nơi trên thế giới vận động cho chiến dịch chống sự tàn bạo của tệ nạn bóc lột sức lao động trẻ em. Vào hôm Chủ nhật, Iqbal bị bắn chết khi cậu bé cùng hai người bạn đang đạp xe đạp trong ngôi làng Muridke của mình, cách thành phố Lahore khỏang 35 cây số về phía đông. Một số người tin rằng cái chết của em là do những kẻ tức giận trong ngành công nghiệp dệp gây ra, bọn họ đã nhiều lần đe dọa khóa miệng nhà họat động xã hội trẻ tuổi.

Sau khi đọc xong bài báo, đầu óc tôi nảy sinh hàng lọat câu hỏi. Tại sao lại có cha mẹ nào bán con 4 tuổi làm nô lệ? Ai lại có thể xiềng trói một đứa bé vào khung cửi? Tôi không tìm ra được câu trả lời cho mình. Lúc đó, tôi thật sự muốn nói chuyện với anh Marc, người anh trai lớn hơn tôi 6 tuổi, nhưng anh tôi đang đi học đại học ở xa. Tôi biết ngay cả khi Marc không biết câu trả lời, ít nhất anh ấy cũng biết đi tìm chúng ở đâu. Nhưng ngày hôm đó, tôi phải tự xoay sở một mình.

Sau buổi học ngày hôm ấy, tôi đi đến thư viện công cộng và vục đầu vào chồng báo và tạp chí. Tôi đọc được tin về các trẻ em tuổi còn nhỏ hơn tôi mà phải ngồi làm thảm hết giờ này qua giờ khác trong những căn phòng tối tăm thiếu ánh sáng. Tôi tìm thấy những câu chuyện về đứa bé còng lưng làm việc như nô lệ trong những hầm mỏ dưới mặt đất để đưa than lên trên mặt đất. Có những bản báo cáo kể về những công nhân chưa đến tuổi thành niên bị chết hay tàn tật vì những vụ nổ ở các nhà máy làm pháo bông. Đầu tôi quay cuồng, tôi chỉ là một đứa bé sống ở ngọai ô, và như những đứa bé thuộc gia đình trung lưu khác, tôi và bạn tôi phần lớn thời gian chỉ biết chơi bóng rổ và trò chơi điện tử. Những chuyện này vượt quá tầm hiểu biết của tôi.

(more…)

January 5, 2009

Đây không phải là nô lệ thì là cái gì?

Filed under: Kiến thức xã hội — HTQ @ 1:45 am

January 4, 2009

Đây không phải là nô lệ thì là cái gì?

By NICHOLAS D. KRISTOF

PHNOM PENH, Cambodia

Việc Barack Obama trở thành tổng thống đánh dấu sự thành công của nước Mỹ vượt qua được những tàn dư còn sót lại của thời kỳ nô lệ, vì vậy ông ta sẽ làm được một việc thật sự có ý nghĩa nếu ông đi đầu trong công cuộc bãi bỏ tệ nạn buôn người trong thế kỷ 21— như nạn buôn bán trẻ em vào các nhà chứa.

Bất cứ ai nghĩ rằng tôi đã nói phóng đại khi mô tả nạn buôn người cho mục đích mại dâm thì nhìn vào khuôn mặt tàn tật của cô gái vị thành niên Long Pross sẽ hiểu.

Nhìn nghiên từ bên trái, Pross trông bình thường, yêu đời, với một khuôn mặt dễ thương và nụ cười vui vẻ. Nếu nhìn từ phía bên kia, bạn sẽ thấy cô bé đã bị chủ nhà chứa móc mất mắt phải.

(more…)

January 1, 2009

Đằng sau những nụ cười là …

Filed under: Kiến thức xã hội, Tin báo chí — HTQ @ 10:21 pm

The Evil Behind the Smiles
By NICHOLAS D. KRISTOF
January 1, 2009

Đàn ông phương Tây tìm đến các “khu đèn mờ” tại các quốc gia nghèo thường bị vây quanh bởi các em gái lứa tuổi vị thành niên thẹn thùng, bẽn lẽn cười, nắm áo kéo họ về phía nhà chứa. Những hình ảnh này khiến cho những người đàn ông tin rằng các em gái làm nghề này là do tự nguyện và trong một vài trường hợp suy đóan của họ là đúng.

Nhưng bất cứ ai muốn đánh giá cuộc sống của các em gái này qua nụ cười của họ thì nên nói chuyện với Sina Vann – vì cô từng là một trong những em gái cười thẹn thùng đó.

Sina là người Việt nhưng bị bắt cóc khi 13 tuổi và mang sang Cambodia, tại đó Sina bị đánh thuốc mê. Cô nói khi cô tỉnh dậy trên người không mảnh áo che thân và thấy máu trên giường bên cạnh một người đàn ông da trắng — cô không biết quốc tịch hắn ta—kẻ đã bỏ tiền mua sự trinh tiết của cô.

Sau đó cô bị nhốt trên tầng trên của một khách sạn đẹp đẽ và được đưa ra chào hàng cho đàn ông phương Tây và Cambodia giàu có. Cô cho biết cô bị đánh đập tàn nhẫn để buộc cô phải cười và cư xử một cách khêu gợi.

(more…)

December 15, 2008

On not winning the Nobel Prize

Filed under: Kiến thức xã hội — HTQ @ 7:54 pm

Tôi dịch trích một đọan văn từ bài diễn từ Nobel Văn chương của bà Doris Lessing.

Tôi đang đứng trên bậc cửa nhìn xuyên qua đám bụi mù, hướng về phía người ta nói với tôi là vẫn còn cánh rừng chưa bị đốn. Ngày hôm qua xe chúng tôi chạy qua hàng mấy dặm chỉ nhìn thấy tòan gốc cây và tro tàn của một khu rừng tuyệt vời nhất mà năm 56 tôi được chứng kiến, tất cả giờ đây đều bị tàn phá. Người ta cần phải ăn. Họ cần có củi để đốt.

Đây là vùng đông bắc Zimbabwe vào những năm đầu thập niên 80, và tôi đang trong chuyến đi thăm một người bạn là giáo viên một trường học ở London. Anh ta có mặt ở đây “để giúp đỡ châu Phi,” nói theo cách chúng tôi vẫn thường dùng. Là một con người có chút lý tưởng, những gì anh thấy tại ngôi trường này khiến anh bị shock và rơi vào trạng thái trầm uất không dễ gì hồi phục. Ngôi trường này, giống như mọi ngôi trường khác, được xây sau khi Zimbabwe được độc lập. Trường có 4 phòng học lớn xây bằng gạch đứng cạnh nhau, một hai ba bốn, với một phòng nhỏ bằng ½ ở cuối được dùng làm thư viện. Bên trong các phòng học này là các bảng đen, nhưng bạn tôi giữ phấn trong túi, nếu không thì chúng sẽ bị lấy trộm. Lớp học không có bản đồ thế giới, không có quả địa cầu, không sách giáo khoa, sách bài tập, hay bút bi. Trong thư viện chẳng hề có sách thuộc lọai sách học sinh muốn đọc, chỉ có các tập sách dày cộm từ các trường đại học Mỹ gởi sang, nhấc lên còn khuông muốn nổi, vì chúng là đồ thải ra từ các thư viện người da trắng, hoặc chỉ có các tiểu thuyết với tựa đề như Cuối tuần ở Paris (Weekend in Paris) hay Hạnh phúc tìm được tình yêu (Felicity Finds Love).

… Bạn tôi chẳng có đồng xu nào vì mọi người từ học sinh cho đến giáo viên đều mượn tiền của anh khi anh nhận được lương và có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ hòan trả. Học sinh của trường nằm trong độ tuổi từ 6 đến 26, bởi vì có một số không được học khi còn nhỏ và giờ muốn học bù. Một số học sinh mỗi buổi sáng phải đi bộ hàng mấy dặm, cho dù trời nắng hay mưa, băng qua sông. Học sinh không thể làm bài tập về nhà vì trong làng không có điện, và người ta không thể học bằng ánh sáng của một thanh củi đốt. Các em gái phải gánh nước và nấu ăn trước khi đi học và sau khi đi học về.
(more…)

December 14, 2008

Linh tinh về Doris Lessing

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 10:12 pm

Một cuộc phỏng vấn giữa một giáo sư đại học và bà Doris Lessing, quán quân Nobel văn chương năm 2007, trong đó có câu hỏi và câu trả lời sau mà tôi thấy hay hay nên dịch ra để mọi người xem.

Câu hỏi: Xin bà cho biết viễn cảnh của tương lai?

Lessing: Gần đây nhà văn viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Arthur C. Clarke có bàn đến việc cuộc sống con người sẻ thay đổi theo những cách thức nào trong thế kỷ tới. Tôi không tài nào hiểu được ít nhất là ½ những gì ông ta nói, mặc dù tôi biết chắc thế hệ trẻ ngày nay hiểu chính xác những gì ông ta muốn nói. Tôi thuộc về quá khứ. Tuy nhiên, tôi nghĩ bộ não của chúng ta đã bị các phương tiện, dụng cụ kỹ thuật làm hư hỏng. Tôi đã từng gặp những đứa trẻ dường như không có khả năng đọc hiểu được một câu văn dài, khoan nói đến chuyện đọc được một cuốn sách dày.

Có lẽ có sự tương đồng giữa thời điểm hiện tại và thời của Gutenberg. Khi cuộc cách mạng máy in xảy ra cách đây 400 năm, con người mất đi một khả năng nhất định trong não bộ, bao gồm khả năng về trí nhớ. Ngày nay ở Phi Châu, vẫn có những người ghi nhớ mọi thứ trong đầu, y như cách ngừơi châu Âu hiện đại vẫn làm trong quá khứ. Ngày nay chúng ta phụ thuộc vào sổ tay ghi địa chỉ, danh bạ điện thọai. Chúng ta phải tra cứu mọi thứ. Một điều nữa, trẻ con ngày nay đòi hỏi phải có các tác động kích thích bên ngòai ngày càng nhiều. Tôi nghĩ rằng nhu cầu luôn phải có tác nhân kích thích là một trong những lý do giải thích tại sao nhiều người đang trở thành tìn đồ Phật giáo. Đây là một phản ứng trước sự ồn ào và huyên náo của âm thanh. Tôi thật may mắn vì trong ngôi nhà này vào ban đêm không có một âm thanh nào, ngọai trừ âm thanh của một chú chim trở mình trong tổ. Sự yên lặng thật tuyệt vời.

December 13, 2008

2 video về black friday trên youtube

Filed under: Chuyện nước Mỹ — HTQ @ 7:56 pm

Walmart stampede

Customers fight over PS3

November 29, 2008

1 người chết vì Black Friday

Filed under: Chuyện nước Mỹ — HTQ @ 10:20 pm

Tờ NY Times hôm nay đăng tin 1 nhân viên của siêu thị Walmart bị đám đông mua sắm xô té xuống đất và đạp chết. Chi tiết của vụ tai nạn này là như sau:

Siêu thị Walmart nằm ở khu vực ngọai ô Valley Stream, bang NY, thông báo sẽ mở cửa bán hàng hạ giá cho ngày Black Friday vào lúc 5 giờ sáng. Vào lúc 3.30 sáng, đám đông đứng đợi Walmart mở cửa lên đến con số trên 2000 người, và tình hình có vẻ căng thẳng nên cảnh sát được gọi đến để kiềm chế đám đông và kêu gọi mọi người giữ gìn trật tự.

Vào lúc 4 giờ 55, chỉ còn 5 phút nữa là đến giờ mở cửa, sự kiên nhẫn của đám đông hỗn lọan không còn và vì không còn sự hiện diện của cảnh sát, đoàn người bắt đầu chen lấn và dùng nắm tay đập ầm ầm vào cửa kiếng 2 lớp của siêu thị.  Thấy tấm cửa kiếng có vẻ như không chịu nổi sức ep của đám đông, nhóm nhân viên 6-10 người của Walmart đứng bên trong ra sức chống lưng giữ cho cửa kiếng nhưng vô hiệu. Cửa kiếng bể tang, và đám đông gào hét chạy thẳng như điên vào bên trong, nhắm vào các món hàng giá hời.

Một nhân viên của siêu thị, Jdimytai Damour, 34 tuổi, bị xô té xuống sàn gạch và bị đoàn người đi đầu đạp thẳng lên người để tiến vào bên trong. Một số nhân viên của siêu thị chứng kiến cảnh đó đã cố gắng chen lấn đến gần để cứu giúp nhưng đã quá trễ. Jdimytai Damour qua đời một tiếng đồng hồ sau tại một bệnh viện gần đó.

(more…)

Next Page »

Blog at WordPress.com.