No-Mind

December 14, 2008

Linh tinh về Doris Lessing

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 10:12 pm

Một cuộc phỏng vấn giữa một giáo sư đại học và bà Doris Lessing, quán quân Nobel văn chương năm 2007, trong đó có câu hỏi và câu trả lời sau mà tôi thấy hay hay nên dịch ra để mọi người xem.

Câu hỏi: Xin bà cho biết viễn cảnh của tương lai?

Lessing: Gần đây nhà văn viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng Arthur C. Clarke có bàn đến việc cuộc sống con người sẻ thay đổi theo những cách thức nào trong thế kỷ tới. Tôi không tài nào hiểu được ít nhất là ½ những gì ông ta nói, mặc dù tôi biết chắc thế hệ trẻ ngày nay hiểu chính xác những gì ông ta muốn nói. Tôi thuộc về quá khứ. Tuy nhiên, tôi nghĩ bộ não của chúng ta đã bị các phương tiện, dụng cụ kỹ thuật làm hư hỏng. Tôi đã từng gặp những đứa trẻ dường như không có khả năng đọc hiểu được một câu văn dài, khoan nói đến chuyện đọc được một cuốn sách dày.

Có lẽ có sự tương đồng giữa thời điểm hiện tại và thời của Gutenberg. Khi cuộc cách mạng máy in xảy ra cách đây 400 năm, con người mất đi một khả năng nhất định trong não bộ, bao gồm khả năng về trí nhớ. Ngày nay ở Phi Châu, vẫn có những người ghi nhớ mọi thứ trong đầu, y như cách ngừơi châu Âu hiện đại vẫn làm trong quá khứ. Ngày nay chúng ta phụ thuộc vào sổ tay ghi địa chỉ, danh bạ điện thọai. Chúng ta phải tra cứu mọi thứ. Một điều nữa, trẻ con ngày nay đòi hỏi phải có các tác động kích thích bên ngòai ngày càng nhiều. Tôi nghĩ rằng nhu cầu luôn phải có tác nhân kích thích là một trong những lý do giải thích tại sao nhiều người đang trở thành tìn đồ Phật giáo. Đây là một phản ứng trước sự ồn ào và huyên náo của âm thanh. Tôi thật may mắn vì trong ngôi nhà này vào ban đêm không có một âm thanh nào, ngọai trừ âm thanh của một chú chim trở mình trong tổ. Sự yên lặng thật tuyệt vời.

December 31, 2007

My New Year Resolution

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 4:00 pm

Trong cuốn “Đường xưa mây trắng” của Thích Nhất Hạnh, chương 62, có kể câu chuyện sau. Năm đó Đức Phật 44 tuổi, Ngài gặp một phụ nữ xinh đẹp, con một gia đình giàu có. Cô ta đem lòng yêu mến Ngài nhưng mãi không thấy Đức Phật đối xử với mình có gì đặc biệt hơn người khác, tình cảm của cô dành cho Đức Phật chuyển thành lòng hận thù. Sau này khi trở thành thứ hậu của vua của một xứ, cô ta tìm mọi cách để gây khó khăn cho việc thuyết pháp của Đức Phật. Thấy vậy, một đại đệ tử của Phật đề nghị người đi hành đạo tại một xứ khác. Đức Phật không đồng ý với đề nghị này và giải thích: “… gặp khó khăn, ta không nên nản lòng. Phải từ trong môi trường khó khăn ấy mà tìm ra giải pháp ổn thỏa. […] Những người chửi rủa ta sẽ không làm tổn thương được ta và chí hướng ta nếu ta thực tập được phép xả; còn họ, họ sẽ phải chịu đựng những kết quả của sự chửi rủa của họ. Khi một người nhổ nước bọt lên trời với ý định làm bẩn người, trời đã không bị bẩn mà nước bọt sẽ rơi xuống mặt người nhổ nước bọt.” (more…)

May 19, 2007

Sherlock Homes vs. Jules Maigret (1)

Có bao giờ bạn thắc mắc mình thích đọc tiểu thuyết loại gì và sau đó tự phân tích bản thân xem lý do nào dẫn đến việc mình thích đọc các loại/cuốn tiểu thuyết ấy? Có bao giờ bạn cho rằng “khẩu vị” văn chương giữa hai người khác nhau thể hiện cá tính và tâm tính khác nhau? Nếu cá tính và tâm tính khác nhau dẫn đến sự chọn lựa các tác phẩm để đọc cũng khác nhau, vậy sự khác biệt giữa nam và nữ có dẫn đến việc nam và nữ thích đọc những tác phẩm khác nhau?

Theo David Brooks của tờ NYT, yếu tố giới tính rõ ràng quyết định việc bạn thích đọc tiểu thuyết loại gì. Theo ông ta, những nghiên cứu khoa học gần đây cho thấy sự khác biệt về sinh học giữa nam và nữ còn được thể hiện qua sự khác biệt về cách thức hoạt động của não bộ nam và nữ. nữ giới, phần não bộ xử lý ngôn ngữ và phần xử lý tình cảm có liên quan mật thiết với nhau, khác với ở nam giới. Điều này có thể dẫn đến việc nam và nữ thích đọc những loại tiểu thuyết khác nhau. Một cuộc khảo sát 400 người phụ nữ thành đạt và 500 người đàn ông thành đạt ở Anh cho thấy nam giới thích đọc những tiểu thuyết do nam giới viết, thường xoay quanh chủ đề về “sự cô đơn” và “vong thân” (alienation) như ”The Stranger” của Camus, ”Catcher in the Rye” của Salinger. Trong khi đó nữ giới thường thích đọc những tác phẩm do các nhà văn nữ viết, những tác phẩm mô tả các mối quan hệ tình cảm và đó thường là những tác phẩm có giá trị hơn những tác phẩm do nam giới chọn. Có thể kể vài tác phẩm đứng đầu danh sách được phái nữ chọn như ”Jane Eyre,” ”Đỉnh gió hú,” ”Pride and Prejudice”.

(more…)

Sherlock Homes vs. Jules Maigret (2)

Sherlock Holmes là nhân vật thám tử được biết đến nhiều nhất trên thế giới trong thể loại tiểu thuyết trinh thám. Hình ảnh Holmes qua ngòi bút Conan Doyle là hình ảnh một một thám tử Ăng-lê tài ba với một tính cách khá lập dị. Tính cách lập dị cùng phương pháp giải quyết các vụ án có một không hai của Holmes được Conan Doyle phát hoạ rất rõ nét qua chương “Phương Pháp Suy luận Khoa học” trong tác phẩm “Chiếc nhẫn tình cờ”.

Khi mới làm quen với Sherlock Holmes, bác sĩ Watson hoàn toàn kinh ngạc trước khả năng suy luận tuyệt vời của Holmes. Tò mò không hiểu anh chàng Holmes bí ẩn này làm nghề ngỗng gì để kiếm sống và đã được đào tạo qua những trường lớp nào, Watson bắt đầu tìm hiểu lý lịch trích ngang của Holmes và khám phá được một số thông tin sau:

(more…)

May 30, 2006

An Interview with a Lemming

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 2:33 am

TRUYỆN TRÒ CÙNG CON LEMMING[1]

James Thurber

Mệt mỏi vì phải đi bộ suốt quãng đường qua vùng núi bắc Âu, nhà khoa học thả đánh phịch chiếc túi du lịch của mình xuống đất và sắp sửa ngồi xuống một tảng đá thì nghe một giọng nói cất lên:

“Cẩn thận, người anh em.”

“Xin lỗi,” nhà khoa học gia lầu bầu, ngạc nhiên vì đó là giọng nói của một con lemming đang ngồi trên tảng đá mà suýt nữa ông đã ngồi lên. Ngồi xuống cạnh con lemming, ông lên tiếng: “Thật là một ngạc nhiên đáng kể đối với tôi là anh bạn có thể nói.”

“Loài người các anh lúc nào cũng ngạc nhiên,” con lemming trả lời, “khi thấy một loài vật nào đó làm được điều mà các anh có thể làm, mặc dù có rất nhiều điều loài vật có thể làm mà các anh không thể, ví dụ gáy như một số côn trùng. Để có thể gáy – một trong những khả năng nhỏ mọn của loài dế, giống loài các anh phải nhờ vào bộ lòng của loài cừu và lông của loài ngựa.”

“Chúng tôi là một loài vật thiếu tính độc lập,” nhà khoa học thừa nhận.

“Các anh là một giống loài hết sức đáng kinh ngạc,” con lemming nói.

“Chúng tôi luôn đánh giá loài lemming các bạn cũng là một loài khá kinh ngạc,” nhà khoa học đáp. “Có lẽ các bạn là loài vật đầy bí ẩn nhất [mysterious] trong số các loài vật.”

“Nếu ông muốn giải trí bằng những tính từ bắt đầu bằng vần ‘m,’” con lemming nói một cách gay gắt, “cho phép tôi đưa ra một vài tính từ có thể mô tả giống loài các ông – murderous [tàn bạo], maladjusted [bệnh hoạn], maleficent [hiểm ác] và muffle-headed [óc đặc].”

“Các bạn nhận thấy hành vi của chúng tôi cũng khó hiểu như chúng tôi thấy hành vi của các bạn sao?”

“Các ông, nói theo ngôn ngữ của các ông là các ông giết chóc, làm tàn phế, tra tấn, bỏ tù, bỏ đói lẫn nhau. Các ông phủ xi măng lên trên mặt đất nuôi dưỡng các ông, các ông chặt cây phá rừng để xây bệnh viện tâm thần cho những người bị phát điên bởi việc chặt cây phá rừng của các ông, các ông …”

Nhà khoa học ngắt lời, “Anh bạn có thể ngồi suốt đêm liệt kê ra các tội lỗi và những điều đáng hổ thẹn của chúng tôi.”

“Tôi không những có thể ngồi suốt đêm mà còn có thể kéo dài đến tận 4 giờ chiều ngày mai. Đơn giản là vì tôi đã bỏ cả cuộc đời mình để nghiên cứu một giống loài tự cho mình là động vật cấp cao. Tôi biết tất cả những gì cần biết về các ông, và có cả một kho thông tin thê lương, ảm đạm, và ghê tởm về các ông, [dreary, dolorous and distasteful], cho phép tôi dùng các tính từ bắt đầu bằng chữ ‘d.’”

“Anh bạn nói suốt cuộc đời mình đã nghiên cứu giống loài chúng tôi …” nhà khoa học bắt đầu nói.

“Đúng như vậy,” con lemming cắt ngang. “Tôi biết các ông là loài tàn bạo, trí trá, thích ăn thịt [cruel, cunning and carnivorous], quỷ quyệt, thích khoái lạc, và ích kỷ [sly, sensual and selfish], tham lam, dễ mắc lừa, và mưu mẹo [greedy, gullible and guileful] …”

“Xin đứng nhọc công, tổn sức,” nhà khoa học nói một cách trầm ngâm. “Có thể anh bạn sẽ thích thú khi biết rằng tôi cũng đã dành trọn cuộc đời để nghiên cứu loài lemming cũng như anh bạn đã dành trọn cuộc đời để nghiên cứu loài người. Cũng giống như anh bạn, tôi nhận thấy có một điểm về loài lemming mà tôi không tài nào hiểu nổi.”

“Điều gì vậy?” con lemming hỏi.

Nhà khoa học trả lời: “Tôi không hiểu tại sao loài lemmings cứ đâm đầu chạy xuống biển để rồi bị chết đuối.”

“Thật kỳ lạ,” con lemming đáp, “điều duy nhất tôi không hiểu về loài người là tại sao họ lại không đâm đầu xuống biển để chết đuối như chúng tôi.”

—————-

Có thể tìm đọc thêm thông tin về James Thurber ở đâyở đây, và nghe một số truyện ngắn hài hước của ông ở đây. Sau đây là vài nét về tiểu sử James Thurber.

James Thurber sinh năm 1894 và mất năm 1961. Ông là một nhà hài hước và họa biếm họa được biết đến nhiều nhất nhờ vào tranh biếm họa và truyện ngắn ông đóng góp cho tạp chí New Yorker.

Ông làm việc cật lực vào những năm 1920, cả ở Mỹ lẫn ở Pháp để xác định vị trí của mình với tư cách là một nhà văn chuyên nghiệp. Tuy nhiên ông lại được biết đến nhiều nhờ vào các bức tranh vẽ và truyện tranh biếm họa đơn giản nhưng mang màu sắc siêu thực. Tranh biếm họa cũng như truyện viết của ông mang một cảm giác kỳ quái và chao đảo, và đó cũng có thể là quan điểm của ông về cuộc đời.

Truyện ngắn của ông thường thể hiện cảm giác bi quan, yếm thế và cay đắng về cuộc sống. Đó có thể là do ảnh hưởng của thể trạng và sức khoẻ của ông vốn không được tốt. Bị mù một mắt vì một tai nạn lúc còn nhỏ. Mắt còn lại thị lực kém, và càng về già càng sa sút. Ông bị nghiện rượu và mang căn bệngh trầm uất nhưng nhờ vào sự chăm sóc tận tình của vợ vẫn duy trì được sự nghiệp sáng tạo văn chương . Ông mang bệnh về tuyến giáp và qua đời vì biến chứng của một ca giải phẫu lấy khối u lành.

Hai truyện ngắn hài hước nổi tiếng nhất của ông thường được chọn đưa vào các tuyển tập truyện ngắn là “The Secret Life of Walter Mitty” và “The Catbird Seat.” Sự phổ biến của nhân vật Walter Mitty trong truyện ngắn cùng tên đã khiến nó được đưa vào tự điển tiếng Anh để mô tả một người bình thường, kém tài năng nhưng thích mơ mộng viễn vông và mơ mộng trở thành người hùng.[2]

Thurber qua đời lúc 66 tuổi. Kể từ năm 1966 một giải thưởng hàng năm mang tên ông, The Thurber Prize, đã được trao cho những ví dụ hài hước xuất sắc trên nước Mỹ.


[1] Any of various small, thickset rodents, especially of the genus Lemmus, inhabiting northern regions and known for periodic mass migrations that sometimes end in drowning

[2] Theo American Heriateg Dictionary. Walter Mitty: An ordinary, often ineffectual person who indulges in fantastic daydreams of personal triumphs. [After the main character in “The Secret Life of Walter Mitty” by James Thurber.]

August 9, 2005

ON PAIN by Kahlil Gibran

Filed under: Giải trí nghiêm túc, Uncategorized — HTQ @ 5:00 pm

AND a woman spoke, saying, Tell us of Pain.

And he said:

Your pain is the breaking of the shell that encloses your understanding.

Even as the stone of the fruit must break, that its heart may stand in the sun, so must you know pain.

And could you keep your heart in wonder at the daily miracles of your life, your pain would not seem less wondrous than your joy;

And you would accept the seasons of your heart, even as you have always accepted the seasons that pass over your fields.

And you would watch with serenity through the winters of your grief.

MUCH of your pain is self-chosen.

It is the bitter potion by which the physician within you heals your sick self.

Therefore trust the physician, and drink his remedy in silence and tranquillity:

For his hand, though heavy and hard, is guided by the tender hand of the Unseen,

And the cup he brings, though it burn your lips, has been fashioned of the clay which the Potter has moistened with His own sacred tears.

July 31, 2005

What Can We Do?

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 7:39 pm

What Can We Do?
Charles Bukowski

at their best, there is gentleness in Humanity.
some understanding and, at times, acts of courage
but all in all it is a mass, a glob that doesn’t
have too much.
it is like a large animal deep in sleep and
almost nothing can awaken it.
when activated it’s best at brutality,
selfishness, unjust judgments, murder.

what can we do with it, this Humanity?

nothing.

avoid the thing as much as possible.
treat it as you would anything poisonous, vicious
and mindless.
but be careful. it has enacted laws to protect
itself from you.
it can kill you without cause.

and to escape it you must be subtle.
few escape.
it’s up to you to figure a plan.
I have met nobody who has escaped.

I have met some of the great and
famous but they have not escaped
for they are only great and famous within
Humanity.

I have not escaped
but I have not failed in trying again
and again.
before my death I hope to obtain my life.

from blank gun silencer – 1994

July 29, 2005

On The Fire Suicides Of The Buddhists

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 12:22 pm

On The Fire Suicides Of The Buddhists
Charles Bukowski

“They only burn themselves to reach Paradise”
- Mne. Nhu

original courage is good,
motivation be damned,
and if you say they are trained
to feel no pain,
are they
guarenteed this?
is it still not possible
to die for somebody else?
you sophisticates
who lay back and
make statements of explanation,
I have seen the red rose burning
and this means more.

Drive Through Hell

Filed under: Giải trí nghiêm túc — HTQ @ 11:46 am

Drive Through Hell
Charles Bukowski

… the freeways are a lesson in what we have become and
most of the crashes and deaths are the collision
of incomplete beings, of pitiful and demented lives.

when I drive the freeways I see the soul of humanity
of my city and it’s ugly, ugly, ugly: the living have choked
the heart away. [full poem here]

Dịch qua tiếng Việt:

Các quán nhậu/bia/càfê ôm là bài học cho chúng ta thấy con người SàiGòn/Hà Nội/Việt Nam đã trở thành cái thứ gì và
Hầu hết những hành vi, cử chỉ, nét mặt, lời nói tại những nơi này là biểu hiện của
Những con người mà phần thú nặng hơn phần người, và của
Những con người chưa-thành-người, những kiểu sống đáng thương và bệnh hoạn.

Khi tôi bước chân vào những chốn này tôi nhìn thấy linh hồn của nhân loại SàiGòn/Hà Nội/Việt Nam
Và nó thật ghê tởm, xấu xí và quái vật: nhu cầu sống đã bóp nghẹt con tim.

Cause And Effect

Filed under: Giải trí nghiêm túc, Vài suy ngẫm — HTQ @ 11:18 am

Cause And Effect
Charles Bukowski

the best often die by their own hand
just to get away,
and those left behind
can never quite understand
why anybody
would ever want to
get away
from
them

- – - – -
Mối quan hệ giữa người và người là nguồn gốc của hạnh phúc, là niềm vui của đời người
Nhưng lắm khi nó cũng chính là nguồn gốc của sự bất hạnh, của đau khổ
Là nguyên nhân khiến cho cuộc sống nhân loại trở thành địa ngục.
Một số người, những con người nhạy cảm và tinh tế nhất,
Chịu không nổi trước sự vô cảm, vô tâm, vô tình của loài người
Trước nỗi đau của đồng loại, và nỗi đau của họ
Đã quyết định chọn một con đường khác để đi,
Để tránh xa loài người.
Và điều kinh khủng nhất là
Những con người ở lại không hiểu
Họ là nguyên nhân dẫn đến sự ra đi.

Next Page »

Blog at WordPress.com.